Cây chùm ngây có tên khoa học Moringa oleifera, họ chùm ngây (Moringaceae).
Chùm ngây là cây thân gỗ lớn, cây mọc ở các tỉnh phía Nam từ Đà Nẵng trở vào,
nhưng nhiều nhất là vùng đất cát khô hạn ven biển Khánh Hòa, Ninh Thuận, Bình
Thuận, Phú Quốc,… Cây có lá 3 lần kép, màu xanh hơi mốc, không có lông. Hoa màu
trắng.
Cây ưa sáng, khí hậu nóng, ẩm; mọc hoang hay trồng (làm hàng rào,
làm cọc cho dây tiêu, dây trầu bám vào bò lên) bằng cách giâm cành hay gieo hạt.
Cây rụng lá vào mùa khô.
Vùng Ninh Thuận - Bình Thuận, cây chùm ngây được
nhân dân và các thầy thuốc Nam sử dụng làm thuốc từ rất lâu đời. Lá làm rau sống
và xào thịt trâu bò, có mùi thơm nồng rất đặc trưng. Ở Ấn Độ người ta dùng lá
chùm ngây làm món rau thông dụng trong bữa ăn hằng ngày.
Toàn cây
cả rễ đều có thể dùng làm thuốc, hạt ép dầu làm dầu ăn. Lá, hoa, trái, thân,
vỏ, rễ của cây chứa chất khoáng, chất đạm, vitamins, beta-carotene, acid amin và
nhiều hợp chất khác. Theo các nghiên cứu khoa học của nước ngoài, trong lá và
hoa còn tươi của cây chùm ngây được đánh giá như sau: lượng vitamin C cao hơn
gấp 7 lần so với lượng vitamin C có trong quả cam; gấp 4 lần lượng can-xi và 2
lần lượng protein của sữa; hơn 4 lần vitamin A của cà rốt; hơn 3 lần potassium
của chuối. Như vậy cây chùm ngây là nguồn thực phẩm có giá trị cao.

Một số tài liệu lưu ý, phụ nữ có thai không nên dùng rễ chùm ngây, vì có
khả năng gây trụy thai.
Lá chùm ngây non đem luộc ăn, có tác dụng kích
thích tiêu hóa, nhiều vitamin A, vitamin C, lợi tiểu nhẹ, trị sỏi thận, thấp
khớp, cổ trướng, kích thích tim và tuần hoàn. Lá chùm ngây làm thuốc trị cảm
sốt, ban sởi, suyễn. Trái chùm ngây có tác dụng làm tăng dục. Vỏ cây chùm ngây
làm thuốc trị u xơ tuyến tiền liệt, chống mệt mỏi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét